Khu vườn mùa hạ: Có một câu chuyện nhẹ nhàng dưới khung trời mùa hạ

Một tình bạn kì lạ
Đúng như tên của mình, Khu vườn mùa hạ kể câu chuyện xảy ra cuối xuân đầu hạ. Một tình bạn được tạo thành từ ba cậu học trò và cụ già sống ở ngôi nhà cũ nơi góc phố.

Wakabe, cậu bé kì dị với cặp kính cận dày cộp, sống chung với mẹ mình và luôn khao khát có một người bố; Yamashita mập mạp và tốt bụng, cậu là con của ông chủ tiệm cá và muốn khi lớn lên sẽ nối nghiệp cha mình; Kiyama, cũng chính là nhân vật tôi trong truyện, sống trong một gia đình không êm ấm, bố chìm trong công việc và mẹ ngập trong thuốc lá, rượu chè; và ông cụ không tên gầy đét, hói đầu, sống tách biệt với mọi người.

Chuyện bắt đầu khi bọn trẻ bị ám ảnh bởi người chết, hồn ma sau cái chết của bà Yamashita, ba đứa trẻ lên kế hoạch làm thám tử và quyết định theo dõi ông cụ sống ở ngôi nhà tồi tàn nơi cuối phố. Vì chúng cho rằng ông cụ đã chết hoặc ít ra là sắp chết. Kế hoạch thất bại. Chúng bị ông cụ phát hiện và thật đáng thất vọng, ông cụ không có dấu hiệu gì là sắp chết cả.

Dù không giải đáp được thắc mắc, nhưng chúng đã có thêm một người bạn mới, cùng nhau tạo nên một mùa hạ không thể quên. Bốn người họ đã cùng nhau chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn; hỗ trợ nhau trong cuộc sống. Ông cụ dạy bọn trẻ về ý nghĩa của già đi, lưng còng xuống, mặt nhiều nếp nhăn; dạy chúng gọt lê và viết chữ Hán. Bọn trẻ giúp ông đổ rác, sửa nhà, giặt quần áo, trồng hoa. Họ là những người bạn vong niên thực sự. Và mỗi người trong họ đều đã thay đổi để cuộc sống trở nên tốt hơn.

Kết thúc câu chuyện, khi mùa hạ qua đi, ông cụ cũng đã ra đi mãi mãi. Bọn trẻ lúc này đã hiểu được cái chết- điều mà chúng cố tìm hiểu từ khi bắt đầu. Quan trọng hơn, chúng hiểu được sự mất mát khi người thân ra đi và chúng đã thật sự trưởng thành- không còn sợ hãi thế giới bên kia nữa, vì ít ra, nơi đó có một người thân quen với chúng.

Đôi khi thay đổi sẽ giúp cuộc sống tốt hơn
Khu vườn mùa hạ được kể rất nhẹ nhàng và yên tĩnh. Nhưng bên dưới lớp ngôn từ giản dị ấy, ta nhận ra mỗi nhân vật đang dần thay đổi. Kiyama không còn nghĩ mình yếu đuối, dám đương đầu với người khác để bảo vệ bạn mình; cậu đã có thể ngăn cản mẹ uống rượu và tự tay gọt lê cho bà. Yamashita đã thôi tự ti về thân mình quá khổ và ước mơ trở thành chủ cửa hàng cá của mình. Wakabe đã có thể đối diện với sự thật, kể ra câu chuyện thật sự về cha mình; ông không phải lính cứu hỏa hay thám tử, ông ta chỉ là một người đã có gia đình và những đứa con khác mà thôi. Ông cụ cũng đã thay đổi, ông không còn xem tivi suốt ngày và chỉ ăn thức ăn nhanh nữa, ông cùng ba đứa trẻ dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua thực phẩm tươi.

Không biết từ lúc nào tất cả đã thay đổi. Có lẽ do giọng văn quá đỗi nhịp nhàng và chậm rãi, ta không thật sự nhận ra quá trình thay đổi của các nhân vật, chỉ biết, khi ngẫm lại, họ đã khác trước. Bọn trẻ đã trưởng thành và ông cụ cũng sống tốt hơn. Từ một trò chơi thám tử thất bại, họ đi vào cuộc đời của nhau, chấp nhận nhau và cùng nhau thay đổi.

Niềm khát khao nắm bắt cái đẹp trong cuộc sống
Câu chuyện kể về nhiều điều dung dị nhưng đẹp đẽ: khu vườn hoa khoe sắc, khoảnh khắc pháo hoa nở trên bầu trời. Và con người luôn muốn níu giữ những nét đẹp ấy. Wakabe ngập ngừng, nhìn không chớp mắt vào mặt đất đã rải nhựa đường, dưới đó là khu vườn cúc cánh bướm đang ngủ yên. Những bông hoa cúc cánh bướm nở khắp vườn; dù hoa nhỏ, thân ngắn nhưng vẫn tỏa sáng rực rỡ như những đốm lửa nhỏ. Kiyama nhớ lại những bông hoa bìm bìm của mình năm cậu học lớp 1, giàn hoa vươn dài và nở những bông hoa rực rỡ; và điều quan trọng nhất là vào năm ấy mẹ của cậu vẫn chưa bắt đầu uống rượu, cậu vẫn sống những ngày hạnh phúc. Hay Kiyama nghĩ ông cụ sẽ sống lại để nghe những phiền muộn của bản thân, cùng nhau trải qua nhiều mùa hè khác.

Những chi tiết này đều thể hiện sự lưu luyến đối với những điều đẹp đẽ: sự luyến tiếc về một gia đình hạnh phúc, sự trân trọng ông cụ- người bạn đáng quý của bọn trẻ và ký ức về một mùa hạ đáng nhớ.